Hiển thị các bài đăng có nhãn Dũng Cảm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Dũng Cảm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 13 tháng 10, 2015

Vài lời nhắn gởi các bạn trẻ



Tôi không biết vì lý do gì, đa số người Việt Nam, nhất là các bạn trẻ luôn bị cái quán tính xuất phát từ lựa chọn ban đầu kéo lê đi mà không dừng lại được. Nghĩa là, nếu họ đã chọn nơi ở nào, nghề nghiệp nào, người chồng/vợ nào… thì nhất định sẽ lấy lý do “đã lỡ rồi” để tiếp tục cái hiện trạng của mình, mà không dám thay đổi.

Cuộc đời không quá dài để mình lãng phí thời gian cho những việc, những người mà mình không còn tìm thấy lý do nào để tiếp tục gắn kết. Nhưng nó đủ dài để chúng ta luôn có thể dừng lại để nghiêm túc suy ngẫm về hiện trạng của mình và thực hiện những thay đổi cần thiết.

Tâm lý hành động theo quán tính cứng nhắc sẽ mang lại những rắc rối không thể tháo gỡ trong cuộc sống của chúng ta. Các bạn hay có cái tâm lý đại loại như: em đã làm nghề này được mấy năm rồi, tôi đã ở chỗ này lâu rồi, tôi đã làm việc này quen rồi, hai đứa mình đã biết nhau lâu rồi, vợ chồng tôi đã có với nhau mấy mặt con rồi… Tất cả tựu trung lại cũng là: lỡ dành nhiều tâm sức và thời gian rồi nên không muốn hoặc không dám thay đổi!

Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2015

Bàn về sự dũng cảm



Cách đây vài tháng, cộng đồng facebook sửng sốt vì vụ sách dạy kỹ năng sống cho học sinh lớp 1, do ông tiến sĩ Phan Quốc Việt làm chủ biên, có bài dạy học sinh đi trên thuỷ tinh để đo lòng "dũng cảm”. Tuy tất cả chúng ta đều biết dạy học sinh đi lên thuỷ tinh là một chuyển vô bổ, ngớ ngẩn mà bản chất điều này cũng không nằm trong nội hàm của khái niệm “dũng cảm”; thế nhưng, tôi dạo khắp không gian tiếng Việt trên mạng, chưa tìm được một luận bàn nghiêm túc và cặn kẽ về khái niệm này. Hôm nay, xin viết xuống vài cảm nghiệm cá nhân để con trẻ của chúng ta hay các thanh niên mới lớn có một chút manh mối để hiểu hơn về “lòng dũng cảm”.


Con người mang nhiều nỗi sợ hãi từ tiềm thức nên sợ hãi là bản năng, là phản ứng vô điều kiện của chúng ta trước những tình huống bất lợi. Sợ hãi gần như hiện hữu trước cả khi chúng ta có nhận thức về thế giới ngoại tại. Sợ hãi chỉ chuyển từ dạng thô thiển sang vi tế song hành với sự trưởng thành về nhận thức của chúng ta mà thôi. Nghĩa là,  hầu hết các nỗi sợ hãi không biến mất khi con người ta trưởng thành mà chỉ chuyển từ dạng “trẻ con” sang dạng “người lớn”; ví dụ như, trẻ con thì sợ bóng tối, đến khi lớn lên thì không sợ bóng tối nữa mà chuyển sang sợ nghèo, sợ thất bại. Một số nỗi sợ hãi cố hữu sẽ giữ nguyên, về bản chất, dù ta có lớn bao nhiêu tuổi chăng nữa; ví dụ như, lúc trẻ chúng ta sợ bị cha mẹ bỏ một mình, đến lớn chúng ta sợ bị bạn bè, cộng đồng bỏ rơi, sợ cô đơn. Có thể nói, nó làm ta mỏi trí nghĩ khi nói về sự sợ hãi, vì bàn về sợ hãi cũng khó khăn và không manh mối tương tự như bàn về tiềm thức con người.