Cuộc đấu tranh để đạt được một thể chế chính trị tốt đẹp hơn, bản
thân nó là một cuộc đấu tranh chính trị. Dù những người đấu tranh không
phải là những người làm chính trị đúng nghĩa; họ thuộc đủ mọi thành phần
xã hội, từ sinh viên, những người hoạt động xã hội thiện nguyện, nghệ
sĩ, trí thức khoa bảng, nhà văn, nhà báo, luật sư… với những ưu thế sẵn
có, họ lên tiếng cho Dân chủ Tự do, nhưng với một thái độ chính trị nhất
định và với sự phản kháng chính trị dành cho nhà cầm quyền độc tài,
cuộc đấu tranh ấy của họ là một cuộc đấu tranh chính trị và mang đầy đủ
tính chất của sự đấu tranh chính trị.