Thứ Sáu, 22 tháng 1, 2016

Đài Loan trong tầm nhìn một quốc gia độc lập

 
Ngày 16 tháng 1 vừa qua, cử tri đảo quốc Đài Loan đã trao nhiệm quyền Tổng Thống cho bà Thái Anh Văn, chủ tịch đảng Dân chủ Tiến bộ (Dân Tiến) sau thắng lợi áp đảo của bà này trước ứng cử viên Chu Lập Luân của Quốc Dân đảng.

Đảng Dân Tiến chủ trương xây dựng Đài Loan thành một quốc gia độc lập tách biệt với Trung Hoa lục địa, trái ngược với khuynh hướng thân thiện với Hoa Lục của Quốc Dân Đảng (bởi nguồn gốc Hoa Lục và di sản Tưởng Giới Thạch của đảng này).

Bà Thái Anh Văn đắc cử Tổng thống trong bối cảnh các chính sách kinh tế của Tổng thống Quốc Dân đảng Mã Anh Cửu không tỏ ra có hiệu quả. Chính quyền Mã Anh Cửu trong 8 năm qua đã liên tục thắt chặt các quan hệ kinh tế với Hoa Lục (dân đến hệ lụy là ngày càng phụ thuộc Trung quốc về kinh tế), trong khi đó, vẫn chưa đưa kinh tế Đài Loan thoát khỏi khủng hoảng và giảm tỷ lệ thất nghiệp ở đảo quốc này. Sự bất mãn liên quan đến kinh tế của người dân Đài Loan là nguyên nhân thất bại dễ thấy của Quốc Dân đảng.

Thứ Ba, 13 tháng 10, 2015

Vài lời nhắn gởi các bạn trẻ



Tôi không biết vì lý do gì, đa số người Việt Nam, nhất là các bạn trẻ luôn bị cái quán tính xuất phát từ lựa chọn ban đầu kéo lê đi mà không dừng lại được. Nghĩa là, nếu họ đã chọn nơi ở nào, nghề nghiệp nào, người chồng/vợ nào… thì nhất định sẽ lấy lý do “đã lỡ rồi” để tiếp tục cái hiện trạng của mình, mà không dám thay đổi.

Cuộc đời không quá dài để mình lãng phí thời gian cho những việc, những người mà mình không còn tìm thấy lý do nào để tiếp tục gắn kết. Nhưng nó đủ dài để chúng ta luôn có thể dừng lại để nghiêm túc suy ngẫm về hiện trạng của mình và thực hiện những thay đổi cần thiết.

Tâm lý hành động theo quán tính cứng nhắc sẽ mang lại những rắc rối không thể tháo gỡ trong cuộc sống của chúng ta. Các bạn hay có cái tâm lý đại loại như: em đã làm nghề này được mấy năm rồi, tôi đã ở chỗ này lâu rồi, tôi đã làm việc này quen rồi, hai đứa mình đã biết nhau lâu rồi, vợ chồng tôi đã có với nhau mấy mặt con rồi… Tất cả tựu trung lại cũng là: lỡ dành nhiều tâm sức và thời gian rồi nên không muốn hoặc không dám thay đổi!

Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2015

Bàn về sự dũng cảm



Cách đây vài tháng, cộng đồng facebook sửng sốt vì vụ sách dạy kỹ năng sống cho học sinh lớp 1, do ông tiến sĩ Phan Quốc Việt làm chủ biên, có bài dạy học sinh đi trên thuỷ tinh để đo lòng "dũng cảm”. Tuy tất cả chúng ta đều biết dạy học sinh đi lên thuỷ tinh là một chuyển vô bổ, ngớ ngẩn mà bản chất điều này cũng không nằm trong nội hàm của khái niệm “dũng cảm”; thế nhưng, tôi dạo khắp không gian tiếng Việt trên mạng, chưa tìm được một luận bàn nghiêm túc và cặn kẽ về khái niệm này. Hôm nay, xin viết xuống vài cảm nghiệm cá nhân để con trẻ của chúng ta hay các thanh niên mới lớn có một chút manh mối để hiểu hơn về “lòng dũng cảm”.


Con người mang nhiều nỗi sợ hãi từ tiềm thức nên sợ hãi là bản năng, là phản ứng vô điều kiện của chúng ta trước những tình huống bất lợi. Sợ hãi gần như hiện hữu trước cả khi chúng ta có nhận thức về thế giới ngoại tại. Sợ hãi chỉ chuyển từ dạng thô thiển sang vi tế song hành với sự trưởng thành về nhận thức của chúng ta mà thôi. Nghĩa là,  hầu hết các nỗi sợ hãi không biến mất khi con người ta trưởng thành mà chỉ chuyển từ dạng “trẻ con” sang dạng “người lớn”; ví dụ như, trẻ con thì sợ bóng tối, đến khi lớn lên thì không sợ bóng tối nữa mà chuyển sang sợ nghèo, sợ thất bại. Một số nỗi sợ hãi cố hữu sẽ giữ nguyên, về bản chất, dù ta có lớn bao nhiêu tuổi chăng nữa; ví dụ như, lúc trẻ chúng ta sợ bị cha mẹ bỏ một mình, đến lớn chúng ta sợ bị bạn bè, cộng đồng bỏ rơi, sợ cô đơn. Có thể nói, nó làm ta mỏi trí nghĩ khi nói về sự sợ hãi, vì bàn về sợ hãi cũng khó khăn và không manh mối tương tự như bàn về tiềm thức con người.

Thứ Năm, 1 tháng 10, 2015

Lạm bàn về Cá nhân và Công luận



Người ta thường tự mãn cho mình giỏi giang và tốt đẹp khi được công luận tung hô, yêu thích. Còn khi bị bỏ rơi,  lạnh nhạt hoặc thậm chí bị chỉ trích, thì họ tự  an tủi mình rằng: chân lý không thuộc về đám đông, ta đi con đường ít người đi mới dũng cảm và kiến tạo sự thay đổi, và rằng tư cách của ta không ai có quyền phán xét.


Chúng ta dễ bị rối rắm với hai cách nghĩ này. Người Việt mình chưa xây dựng được một không gian học thuật trưởng thành về luận lý nên luôn bị nhập nhằng trong mọi vấn đề lý luận căn bản và dễ rơi vào nguỵ biện (không phải ai cũng phát hiện được nguỵ biện). Thực ra hai cách nghĩ trên (khi được công luận tung hô và chỉ trích) đều có lý lẽ riêng, nhưng  muốn trở nên hợp lý, chúng phải được đặt trong những hoàn cảnh khác nhau.  Nghĩa là, lối lý luận thứ nhất không thể hợp lý trong hoàn cảnh thuộc về lối lý luận thứ hai.  Phải tuân thủ một số nguyên tắc luận lý (logic) để chúng ta không bị lạc đường trong mê cung tư duy của mình.

Thứ Hai, 28 tháng 9, 2015

Chính quyền Đắc Lắc đấu tố Huỳnh Thục Vy

Huỳnh Thục Vy, gần đây lại bị sách nhiễu trở lại sau một thời gian yên ổn bất thường. Chiều nay, ngày 28/9/2015, hai công an phường Thống Nhất, thị xã Buôn Hồ, tỉnh Đắc Lắc đã mang đến cho tôi hai giấy mời: một dành cho chồng tôi Lê Khánh Duy và hai dành cho tôi. Họ hẹn 8 giờ sáng ngày 29/9/2015 hai chúng tôi có mặt ở trụ sở công an Thị xã Buôn Hồ để làm việc với công an tỉnh, như hình ảnh sau: